GIÁO SƯ HOÀNG MINH CHÍNH

TỔNG THƯ KÝ PHONG TRÀO DÂN CHỦ VIỆT NAM

 

TIỂU SỬ

 

Giáo sư Hoàng Minh Chính tên thật là Trần Ngọc Nghiêm, sinh ngày 16 tháng 11 năm 1920 (một số tài liệu ghi 1922) tại xã Nam Thanh, huyện Nam Trực, tỉnh Nam Định, Cụ sinh ra trong một gia đình nhà giáo yêu nước, các con cái đều được đưa lên ăn học tại Hà Nội.

 

Cụ tham gia cách mạng năm 1936, từ khi còn học ở trường Trung học Thăn Long, Cụ tham gia Đoàn Thanh Niên Phản Đế Đông Dương, in truyền đơn, in báo phân phát cho các cơ sở cách mạng. Năm 1938 Cụ tham gia Đảng Cộng Sản Đông Dương (sau thành Đảng Lao Động Việt Nam (1951 – 1976) và bây giờ là Đảng Cộng Sản Việt Nam).

 

Tháng 10/1940 Cụ bị chế độ thực dân Pháp bắt, đưa ra tòa án binh xét xử 10 năm tù biệt xứ, 10 năm khổ sai. Tại nhà tù Sơn La, Cụ luôn là đại diện tù nhân đi đấu tranh với bọn cai ngục.

 

Năm 1943, chính quyền Pháp dự định chuyển tù nhân từ Sơn La về Hỏa Lò để đưa đi Côn Đảo. Cụ đã cùng an hem vượt ngục, ra ngoài tiếp tục hoạt động và tham gia Đại hội Quốc Dân Tân Trào.

 

Cách Mạng Tháng 8 thành công, Cụ làm Tổng Thư Ký Đảng Dân Chủ Việt Nam.

 

Kháng chiến toàn quốc bùng nổ tháng 12/1946, Cụ tự nguyện xung phong tổ chức và lãnh đạo Đại Đội Quyết Tử Quân, tập kích nhiều trận vào sân bay Gia Lâm. Cụ bị thương nặng được đưa về điều trị tại bệnh viện Thanh Hóa. Vết thương vẫn còn là di chứng tổn thương thần kinh tê buốt một cánh tay đến tận cuối đời Cụ.

 

Năm 1947. Cụ trở lại công tác Bí Thư Đảng Đoàn Trung Ương Đảng Dân Chủ, kiêm Tổng Bí Thư Đảng Dân Chủ Việt Nam.

 

Năm 1948 Cụ được cử sang phụ trách ban Thanh Vận Trung Ương, trực tiếp làm Bí Thư Đoàn Thanh Niên Cứu Quốc Trung Ương, rồi làm Tổng Đoàn Trưởng Tổng Đoàn Thanh Niên Việt Nam, Tổng  Thư Ký Hội Liên Hiệp Thanh Niên Việt Nam.

 

Năm 1957 Cụ được cử làm Trưởng Đoàn Cán Bộ cao cấp của Đảng Cộng Sản Việt Nam sang học tại trường Đảng cao cấp ở Liên Xô.

 

Năm 1960, Cụ từ Liên Xô về nước, được Đảng Cộng Sản giao nhiều nhiệm vụ lãnh đạo cấp cao nhưng Cụ đề nghị được xây dựng Viện Triết Học đầu tiên thuộc Ủy Ban Khoa Học Xã Hội.

 

Những năm sau, Cụ và một số cán bộ cao cấp của Đảng Cộng Sản đã nhận thức ra đường lối đổi mới do Liên Xô khởi xướng và đề đạt với Đảng Cộng Sản cần thiết phải sửa đổi để xây dựng đất nước tiến kịp trào lưu tiến hóa của nhân loại, nhưng Cụ bị kết tội là : “Xét lại chống Đảng”.

 

Năm 1967 Cụ cùng một số cán bộ cao cấp viết bản kiến nghị gửi lên Đại Hội III của Đảng, đề xuất những ý kiến theo đường lối đổi mới của Liên Xô – chống giáo điều Trung Quốc. Cụ bị bắt tù 5 năm không xử án, sau đó quản chế 3 năm tại Sơn Tây, Cụ chính thức không còn là đảng viên đảng Cộng Sản kể từ đây.

 

Năm 1981 Cụ viết bản kháng cáo về vụ : “Xét lại chống Đảng” và đề nghị đường lối đổi mới đất nước gửi Quốc Hội và các cơ quan nhà nước. Cụ bị bắt lần thứ 2 đi tù 6 năm không xử án  sau đó quản chế 3 năm tại nhà.

 

Năm 1995 Cụ tham gia vào việc gửi  kiến nghị cho các cơ quan nhà nước đề nghị sửa đổi đường lối xây dựng đất nước, Cụ bị bắt lần thứ 3, bị kết án tù 1 năm.

 

Đầu năm 2000, Cụ gửi thư ngỏ cho các lãnh đạo thế giới và trả lời phỏng vấn, nói rằng ở Việt Nma chưa có tự do báo chí, tự do ngôn luận . . . đồng thời tham gia thành lập “Nhóm Dân Chủ” (2000), tiền thân của Phong Trào Dân Chủ (6/2005), và Hội Nhân Dân Chống Tham Nhũng (2002).

 

Tháng 8 năm 2005 , Cụ được chính quyền Hoa Kỳ can thiệp sang Mỹ chữa bệnh, Nhân dịp này Cụ tận dụng thời gian để vận động thành lập Phong Trào Dân Chủ Việt Nam tại hải ngoại. Đây là bước tiếp nối trong ngoài đầu tiên. Trở về nước, Cụ vận động và hướng dẫn viết Bản Tuyên Ngôn Dân Chủ đầu năm 2006.

 

Tháng 4 năm 2006, Phong Trào Dân Chủ Việt Nam, Văn Phòng Hải Ngoại Tuyên Bố Bản Tuyên Ngôn Dân Chủ. Đây là bước đột phá mở đầu ngoạn mục tuyệt hảo cho cách mạng nhung Việt Nam.

 

Tháng 6 năm 2006, Cụ tuyên bố phục hoạt Đảng Dân Chủ Việt Nam nhằm mục đích xây dựng đất nước Việt Nam dân chủ, đoàn kết, phát triển. Bị bệnh trầm trọng phải vào nhà thương, nhưng Cụ vẫn tiếp tục làm việc để gầy dựng và chuẩn bị cho một thế hệ lãnh đạo mới của Đảng Dân Chủ. Đồng thời viết nhiều bài nghiên cứu tâm huyết cuối đời về hướng đi tương lai của đất nước.

 

Ngày 7 tháng 2 năm 2008, nhằm ngày Mùng Một Tết Mậu Tý vào lúc 23 giờ 08 Cụ trút hơi thở cuối cùng. Cụ ra đi để lại biết bao sự kính phục ngưỡng mộ cho người còn lại.

 

Cuộc đời của Cụ là một chuỗi dài những năm tháng đấu tranh gian khổ, chiến đấu liên tục vì nền độc lập của đất nước, và Cụ là một chiến sĩ kiên cường đấu tranh cho tự do dân chủ hóa đất nước, đến tận hơi thở cuối cùng.