ÔNG HOÀNG MINH CHÍNH PHÁT BIỂU

TẠI ĐẠI HỌC HARVARD

 

 Kính thưa Ông Giám Đốc Lawrence H. Summers rất tôn kính,

Kính các vị Giáo sư tôn kính,

Các bạn Sinh viên, nghiên cứu sinh quí mến,

Trước hết tôi xin phép có lời trân trọng nhất vô cùng cám ơn Ông Giám Đốc rất tôn kính, Ông Lawrence H. Summers, đã cho tôi hân hạnh lớn nhất được báo cáo hôm nay trước các Quí vị tại trường Đại học Harward tiếng tăm nhất thế giới này.

Chủ đề tôi xin được báo cáo là “Chủ nghĩa Marx và hệ lụy” được thu gọn trong Tuyên Ngôn của Đảng Cộng Sản. Nhà bác học tài ba Kart Marx tuy đã thành công trong việc phê phán mặt trái của công nghiệp tư bản chủ nghiã đặc biệt là với tác phẩm đồ sộ mang tên “Tư Bản” của ông. Tuy nhiên ông lại không thành công trong việc sáng tạo Chủ Nghĩa Cộng Sản.

Trên bình diện lý luận:

Tác phẩm “Tuyên Ngôn của Đảng Cộng Sản” do Marx và Engels cùng viết năm 1847 đã được các đảng cộng sản và công nhân thế giới coi là sách gối đầu giường – là Cương Lĩnh chính trị và kim chỉ nam cho hành động của mỗi đảng cộng sản và của toàn thể phong trào cộng sản thế giới. Nó có tác dụng rất to lớn trong việc hình thành các đảng cộng sản và công nhân, tập hợp phong trào cộng sản thành Quốc tế cộng sản và ảnh hưởng rất rộng lớn tới xã hội loài người trong một thế kỷ rưỡi qua.

Tuy nhiên tác phẩm đó đã mắc những sai sót cơ bản.

Trước hết, Marx và Engels tuyên bố rằng: “Lịc sử tất cả các xã hội tồn tại từ trước đến nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp”.

Luận điểm này đi ngược lại lịch sử phát triển khách quan của xã hội loài người. Con người cũng như xã hội tồn tại trước hết là do qui luật sinh tồn phải hiệp lực cho mưu sinh là cải thiện thường xuyên cuộc sống vật chất. Sản xuất và thương mại, khoa học và công nghệ ngày càng phát triển là cơ sở vật chất và nền tảng của xã hội. Trên nền tảng cơ bàn đó được xây dựng thượng tầng kiến trúc là thể chế chính trị , giai cấp, nhà nước, luật pháp, văn hóa, v.v. . . Trên cái nền tảng vật chất đó, xã hội loài người, xã hội loài người đã thăng trầm trải qua các nền văn minh đồ đá, đồ kim khí, máy hơi nước, v.v. . .Chủ nghĩa tư bản ra đời với máy hơi nước và điện năng nên chỉ trong vài trăm năm đã vượt xa nhiều ngàn năm lịch sử loài người trước đó .

Ngày nay nhân loại bước vào thế kỷ 21 của thiên niên kỷ mới với các khoa học hiện đại phát triển như vũ bảo, với kinh tế trí thức, công nghệ vi tính-viễn thông, tổ chức thương mại thế giới (WTO) và Toàn Cầu Hoá trên tất cả các bình diện đời sống xã hội. Thế giới ngày nay khác về chất so với thế giới trước đây. Cò những cuộc đấu tranh giai cấp thuộc các nền văn minh nông nghiệp tuy rất dai dẳng nhiều khi rất dử dội, ác liệt và thăng trầm chẳng qua chỉ là những phản ứng chính trị trên thượng tầng kiến trúc, không hề ảnh hưởng tới nền tảng xã hội xét về bản chất. Các cuộc cách mạng nông dân đó như những cơn bão giật hải hùng qua đi mà không hề thay đổi được cuộc cách mạng sở vật chất nền tảng của xã hội.

Tuy nhiên các đảng cộng sản đã dựa vào những luận điểm duy ý chí này của Marx và Engels để tiến hành các cuộc cách mạng lật đổ, chiếm lấy chính quyền như ở Nga Xô, Trung Hoa và Việt Nam.

Thì rốt cuộc các chính quyền cộng sản này lại phải quay trở lại bắt đầu từ đầu - tức là họ phải khôi phục lại cái nền kinh tế xã hội, tức nền kinh tế thị trường, cơ sở khoa học, công nghệ, kỹ thuật của xã hội mà họ đã phá bỏ bằng cách mạng giai cấp. Như vậy, các đảng cộng sản cầm quyền đó đã phải trả giá rất đắt bằng nhiều thập niên tụt hậu, chưa kể hao phí biết bao xương máu của nhân dân và tài sản của đất nước.

Một luận điểm cơ bản khác nữa của Marx-Engels đã từng hết lời ca ngợi rằng: “Chuyên chính vô sản là sáng tạo vĩ đại nhất của Marx”.

Chuyên chính vô sản đã các đảng cộng sản cầm quyền vận dụng triệt để trong giai đoạn cách mạng xã hội chủ nghĩa.

Như đã biết, trong tác phẩm Phê Phán Cương Lĩnh Gotha của Marx (năm 1875) đã viết “Giữa xã hội tư bản chủ nghĩa và xã hội cộng sản chủ nghĩa, là một thời kỳ cải biến cách mạng từ xã hội nọ sang xã hội. Thích ứng với thời kỳ ấy, là một thời kỳ quá độ chính trị, và nhà nước của thời kỳ ấy không thể là cái gì khác hơn là nền chuyên chính cách mạng của giai cấp vô sản”

Và đó cũng là nguyên tắc duy nhất Marx vạch phương hướng cho giai đoạn xã hội chủ nghĩa – mà Marx gọi là thời kỳ cải biến cách mạng - để rồi bước hẳn sang xã hội cộng sản chủ nghĩa. Ngoài nguyên tắc duy nhất và trần trụi đó, Marx không nói gì được thêm nữa.

Vậy là các đảng cộng sản cầm quyền coi Chuyên Chính Vô Sản là bửu bối tuyệt hảo, là vũ khí tuyệt đối, đắc dụng, mạnh mẽ nhất để cải tạo toàn bộ xã hội trên tất cả  hội các bình diện kinh tế, chính trị, tư tưởng, văn hóa, xã hội v.v . . . từ xã hội tư bản chủ nghĩa hoặc tiểu tư bản chủ nghĩa sang mô thức xã hội chủ nghĩa. Vậy là các đảng cộng sản cầm quyền tùy nghi, duy ý chí sáng tạo ra xã hội chủ nghĩa bằng chuyên chính vô sản cực đoan, hà khắc nhất, phi pháp nhất trong lịch sử nhân loại. Và việc phá bỏ các cơ sở hạ tầng xã hội cũng như xóa bỏ các kiến trúc thượng tầng đã được các đảng cộng sản tại các nước xã hội chủ nghĩa tùy tiện, theo hứng thú cá nhân, thường khi là bốc đồng, duy ý chí dung các biện pháp bạo lực trấn áp, tịch thu, xóa sạch và tòa án quần chúng , bất cần pháp luật và các nhà tù mọc lên khắp nơi trong nước để xây dựng xã hội Xã Hội Chủ Nghĩa.

Một điều nữa mà Marx coi là tội lỗi nhất và là cội nguồn của các cội nguồn của chủ nghĩa tư bản mà Marx đã từng nhấn mạnh trong Tuyên Ngôn của Đảng Cộng Sản là “Chế độ tư hữu”. Marx viết trong Tuyên Ngôn Đảng Cộng Sản: “Chế độ tư hữu tư sản hiện thời, là biểu hiện cuối cùng và đầy đủ nhất của những đối kháng giai cấp, trên cơ sở những người này bốc lột những người kia. Theo ý nghĩa đó, những người cộng sản có thể tóm tắt lý luận của mình thành một luận điểm duy nhất này là “Xóa bỏ chế độ tư hữu”.

Từ luận điểm này Marx chủ trương phải xóa bỏ giai cấp tư sản với tính cách là giai cấp bốc lột cuối cùng một cách triệt để nhất. Để làm được việc đó Marx đã chủ trương xóa bỏ tất cả các hình thái kinh tế xã hội hiện hữu để trên mảnh đất sạch sẽ đó mà xây dựng chủ nghĩa cộng sản. Nhưng từ xã hội tư bản chủ nghĩa sang xã hội cộng sản chủ nghĩa theo Marx, phải có một bước quá độ, cải biên cách mạng bằng chuyên chính vô sản. Mà chuyên chính vô sản không là cái gì khác là: bạo lực. Và bạo lực theo Marx là: “Quyền lực chính trị, là bạo lực có tổ chức (của đảng cộng sản bằng chuyên chính vô sản) để trấn áp các giai cấp khác, để tiêu diệt những điều kiện tồn tại của sự đối kháng giai cấp, tức tiêu diệt những giai cấp nói chung (trích tuyên ngôn đảng cộng sản). Cái Logic tư biện của Marx là cái mạch đi thẳng tắp một chiều. Từ đấu tranh giai cấp dẫn tới chuyên chính vô sản để cải biên cách mạng xã hội mà bước hẳn sang giai cấp cuối cùng cao nhất là xã hội cộng sản chủ nghĩa. Mà công cụ duy nhất hữu hiệu nhất là bạo lực có tổ chức của giai cấp vô sản để trấn áp các giai cấp khác.

Marx đã đặt công khai niềm tin tuyệt đối vào bạo lực. Trong Tuyên Ngôn của đảng Cộng Sản , tại lời kết thúc bản Tuyên Ngôn với lời lẽ thách thức và hiệu triệu giai cấp vô sản thế giới, Marx viết: “Những người cộng sản công khai tuyên bố rằng mục đích của họ chỉ có thể đạt được bằng cách dung bạo lực lật đổ toàn bộ trật tự xã hội hiện hành để thực hiện cuộc cách mạng cộng sản chủ nghĩa. Trong cuộc cách mạng ấy những người vô sản chẳng mất gì hết ngoài những xiềng xích trói buộc họ. Họ sẽ dành được tất cả thế giới. Vô sản tất cả các nước đoàn kết lại”.

Học thuyết tự biện của Marx mang tính phản lịch sử, phản khoa học, duy ý chí, cực đoan cực tả nhưng lại phù hợp với giai cấp vô sản các nước đang trong cơn thất vọng. Họ thấy chủ nghĩa cộng sản là cứu cánh, và biện pháp bạo lực là thích hợp nhất với họ.

Các Đảng Cộng Sản đã tận dụng Lời Kêu Gọi vang vội một thời lịch sử này để cướp chính quyền và cầm quyền. Học thuyết cộng sản chủ nghĩa của Marx qủa đã làm chao đảo xã hội loài người suốt cả thế kỷ XX với bao xương máu và biết bao tài nguyên bị hủy hoại và nhiều nền văn hóa bị đẩy lùi cả nhiều thập niên.

Chủ nghĩa Marx (Chủ nghĩa cộng sản) trên bình diện thực tiễn:

Nhất tại các nước mà đảng cộng sản đang cầm quyền đều làm căn bản như nhau – mà mô hình Nga Xô là mẫu mực. Nền chuyên chính vô sản dưới thời Stalin ở Nga Xô là biểu hiện tập chung nhất của đảng cộng sản cầm quyền thực hiện chủ nghĩa xã hội là bước quá độ cách mạng lên chủ nghĩa Cộng Sản. Chính thể độc đảng, chuyên chế, toàn trị, được Stalin hoàn chỉnh. Đối tượng đàn áp của đảng toàn trị chẳng những chỉ người có tư tưởng tư sản, mà cả giai tầng trí thức đều liệt vào danh sách đen là tư tưởng tự do dân chủ tư sản. Chủ Nghĩa Xã Hội dưới thời Stalin trong suốt 30 năm đã diễn ra các cuộc trấn áp, thanh trừng, khóc liệt. Dư luận tới nay đều đã biết thời Soviet Stalin đã đàn áp trên triệu người vô tội, trong số đó 1/3 bị tử hình, 1/3 bị chết trong tù ngục, số người sống sót trở thành tàn phế, tâm thần, trong đó đa phần là trí thức.

Tại Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa nền chuyên chính vô sản được đảng cộng sản độc tài toàn trị thực thi triệt để nhất dưới thời Mao Trạch Đông trị vì.  Các đảng mang danh dân chủ và mặt trận ở Cộng Hòa Nhân Dân Trung Hoa chỉ là những bông hoa giấy che phủ sự độc tài chuyên chế toàn trị khét tiếng của đảng Cộng Sản Trung Quốc. Trải qua các phong trào cực đoan cực tả kết hợp với đàn áp đẩm máu như trăm hoa đua nở. ba ngọn cờ hồng đại nhảy vọt, tập thể hóa nông nghiệp, thi đua dựng lò cao nấu quặng tại công xã, cách mạng văn hóa v . v . . .do Mao khởi xướng. Nền kinh tế và văn hoá của Trung Quốc đã bị tàn phá có tổ chức, đã bị đẩy lùi nhiều thế hệ, chưa kể biết bao nhân tài trí thức và những người vô tội bị bức tử và chết oan. Con số bị sát hại lên tới vài chục triệu người trong khoảng gần 30 năm, từ 1949 tới 1976.

Tại Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa, nền chuyên chính vô sản và độc đảng cộng sản toàn trị suốt nửa thế kỷ nay,

Cái hình mẫu của chuyên chính vô sản Việt Nam chính là mô hình Nga Xô và nhà nước chuyên chính vô sản Trung Hoa. Đảng Cộng Sản Việt Nam và nhà nước Việt Nam Cộng Sản có cái tài vô địch là bắt chước những cái xấu, những mặt trái cực đoan, thâm độc của hai ông anh nọ. Chính vì vậy mà khi Nga Xô đã bước sang thời kỳ hậu xô viết từ đầu thập kỷ 90, thì Việt Cộng vẫn đang kiên trì định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa trên các bình diện chính trị, tư tưởng, kinh tế, văn hóa, xã hội. Thậm chí Việt Cộng còn công khai hợp pháp hóa sự đàn áp dân chủ và tôn giáo bằng các nghị định vi hiến. Thí dụ, Nghị định 31/CP cho phép quản chế hành chánh tới 2 năm, chẳng cần tòa án xét xử, và Nghị định 38/2005/NĐCP ngăn cấm hành đạo các tôn giáo độc lập, và vô số những nghị định, văn bản chính quyền hoàn toàn vi hiến cực kỳ phản dân chủ khác.

Nhà nước Cộng Sản Việt Nam hiện nay không hề đổi mới kinh tế, với điều kiện là  không phương hại gì tới nền tảng chính trị của đảng, và nền tảng kinh tế sở hữu toàn dân, quốc doanh chủ đạo là con bò sữa nuôi béo các cấp đảng và chính quyền cộng sản.

Nhân đây tôi xin có lời hoan nghênh ý kiến của hai giáo sư Bruce Bueno de Mesquita và George W. Downs viết trong bài “Phát triển và Dân chủ” đăng trên tạp chí Foreign Affairs số tháng 9 và tháng 10 năm 2005 (Development and Democracy, Richer but not Freer). Vâng đúng, rất đúng rằng phát triển có làm cho xã hội giàu hơn nhưng xã hội không vì thế mà được tự do hơn. Tôi có thể đưa ra hang loạt dẫn chứng để đánh luận điểm hoang đường ở Việt Nam Cộng Sản rằng phát triển và dân chủ là đồng hành. Thậm chí tôi còn dám khẳng định rằng trong nhiều trường hợp ở Việt Nam hiện nay phát triển đi ngược chiều với Dân Chủ Hóa, thậm chí lại là để củng cố vai trò toàn trị của đảng cộng sản và chính quyền nhà nước, để tiếp tục lừa gạt, đàn áp nhân dân, nhất là đối với giới dân chủ và các tôn giáo độc lập.

Các đầu tư phát triển Quốc tế (FDI) và viện trợ phát triển (ODA) chẳng thực chất là làm đầy túi tham của cộng sản và chính quyền, giúp nó giải quyết được những khó khăn bộc phát. Chỉ cần nhìn qua ngân sách tiêu pha của nhà nước Việt Nam dưới mọi hình thái công khai biến tướng, ma mãnh sẽ rõ. Ngân sách nhà nước trước hết phải nuôi bộ máy khổng lồ của đảng cộng sản từ trung ương xuống địa phương để giữ vững chức năng độc tài toàn trị. Và ngân sách phải nuôi bộ máy nhà nước đồ sộ làm tay sai chuyên chính vô sản của đảng. Bộ máy đó bao gồm: Quốc hội và các hội đồng nhân dân , ủy ban các cấp và bộ máy chính quyền hành pháp từ trung ương xuống tận cơ sở. Rồi bộ máy quân sự và công an các cấp rất đông đảo, mà chức năng chủ yếu là chĩa mủi giáo vào trong nước, vào nhân dân. Rồi bộ máy tuyên truyền khổng lồ từ ban tư tưởng văn hóa trung ương xuống các cấp tuyên truyền và trên 600 tờ báo và cả trăm đài địa phương mà chức trách là để lừa dân, đầu độc dân lành.

Ngân sách còn phải nuôi các bộ máy tổ chức quần chúng của đảng từ trung ương xuống địa phương  như Mặt Trận Tổ Quốc và các tổ chức công, nông, thanh, phụ để làm những cái loa phụ họa với đảng và chính quyền để củng cố nền chuyên chính vô sản. Ngoài ra còn vô số các tổ chức khác mà ngân sách chung phải chiụ.

Tóm lại ngân sách nhà nước, oằn lưng ra mà nuôi béo đảng và các bộ máy tổng thể của nhà nước , để cốt giữ cho vững được cái nhà tù lớn là nước cộng hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam và cốt sao để các tù nhân các loại gồm 80 triệu con người cam phận là tù nhân nô lệ, và cốt sao để an ninh chính trị được bảo đảm. Như vậy phát triển là để củng cố các nhà tù lớn nhỏ chứ đâu phải để mở rộng tự do dân chủ cho nhân dân.

Cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam hiện nay:

Xưa nay lịch sử nhân loại cũng như của Việt Nam, giới trí thức vẫn là chim đầu đàn là lực lượng dẫn đường đi tiên phong trong mọi cuộc cách mạng và đấu tranh xã hội. Vấn đề sở hữu ruộng đất nhà cửa tài sản hiện nay là một trong những bức súc nhất của xã hội. Những người bị các quan tham cường hào mới cướp đoạt ruộng đất của họ hang chục năm nay bao gồm hang triệu dân oan đâm đơn khiếu kiện kéo nhau lên các cấp trung ương thưa kiện, các cấp trung ương xua đuổi họ về địa phương cho những kẻ đã gây tội ác với họ làm quan tòa xử kiện. Phẩn nộ trong nhân dân hiện nay dâng lên như biển động song cao ngút trời. Dân oan, kéo nhau tìm tới các nhà dân chủ để cầu cứu, các nhà dân chủ hỗ trợ vạch đường cho dân oan biết các phương sách đấu tranh.

Dùng chuyên chính vô sản, chính quyền Việt Cộng đã gây ra nhiều vụ đàn áp khốc liệt về hệ tư tưởng như các vụ cải cách ruộng đất, nhân văn giai phẩm, xét lại chống đảng, cải tạo công thương nghiệp, bắt đi học tập cải tạo nhiều chục nghìn sỹ quan và viên chức cộng hòa hang chục năm trời, các vụ đàn áp tù đày quản chế vô thời hạn các nhà đấu tranh dân chủ và chức sắc các tôn giáo, và nhiều vụ đàn áp đổ máu khác nữa.

Những nhà dân chủ không chủ trương lật đổ, không làm bạo loạn, chỉ lên tiếng phản đối kịch liệt các vụ đàn áp thí dụ như vụ biểu tình của hang nghìn người, và nổi dậy đấu tranh một cách hòa bình, có tổ chức của hang chục vạn dân Thái Bình năm 1997, và các vụ biểu tình hang vạn người Thượng ở Tây nguyên mấy năm vừa qua. Vụ 2 giáo hữu Hòa Hảo tự thiêu ngày 5/8/2005, để phản đối nhà cầm quyền cộng sản đàn áp tôn giáo đã gây chấn động dư luận trong nước, hải ngoại và quốc tế. Những nhà dân chủ lâu nay đòi hỏi chính quyền cộng sản phải chấp nhận đối thoại công khai, dân chủ, bình đẳng để chấn hưng đất nước. Các chức sắc tôn giáo như tin lành, hòa hảo, công giáo, phật giáo, nhất là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất và những tôn giáo khác đều lên tiếng mạnh mẽ đòi tự do tôn giáo.

Sự liên kết các tiếng nói đòi tự do dân chủ, tự do tôn giáo, đang thành một phong trào, một mặt trận thống nhất toàn quốc cho Dân Chủ Hòa đất nước.

Đồng bào Việt Nam ở hải ngoại đã thành lập nhiều hội đòan, đảng phái nhằm chấn hưng đất nước đang có xu hướng liên kết thành một phong trào dân chủ Việt Nam hải ngoại đặng hợp nhất với phong trào dân chủ Việt Nam quốc nội, thành một Phong Trào Dân Chủ Việt Nam Thống Nhất. Tiến trình này sẽ là bước ngoặc lịch sử cho sự nghiệp đấu tranh dân chủ hóa đất nước.

Cuộc đấu tranh vì tự do dân chủ của Việt Nam được sự hỗ trợ vô tư rất quan trọng và hiệu quả của các chính phủ và quốc hội các quốc gia dân chủ Âu Mỹ như Hoa Kỳ, Liên Hiệp Châu Âu (EU), Úc, Nhật Bản v . v. . . . Các tổ chức quốc tế vì quyền con người, các tổ chức quốc tế phi biên giới và không chính phủ (NGO) đã hỗ trợ rất mạnh mẽ cho công cuộc đấu tranh vì nhân quyền và tự do tôn giáo cuủ Việt Nam. Sự lien kết của đấu tranh giữa nhân dân trong nước với đồng bào hải ngoại và kết hợp với hỗ trợ quốc tế cần phải được đưa lên cấp độ cao hơn, mạnh mẽ và hữu hiệu hơn ngõ hầu buộc chính quyền Việt Nam phải giảm hẳn và chấm dứt đàn áp dân chủ và tôn giáo.

Phong Trào Dân Chủ Việt Nam với người đại diện là giáo sư Trần Khuê đang nỗ lực liên kết các lực lượng dân chủ trong nước và phối hợp với phong trào dân chủ hải ngoại với người đại diện là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi thành một Phong Trào Dân Chủ Việt Nam Thống Nhất lấy mục tiêu tối thượng là tự do dân chủ hóa đất nước làm nền tảng liên kết thống nhất.

Hiện nay trong bối cảnh quốc tế Toàn Cầu Hóa trên các bình diện và Dân Chủ Hóa toàn thế giới, thì Việt Nam nhận được rất nhiều thuận lợi. Tuy nhiên vì tính chất xảo quyệt và rất ngoan cố của chính quyền cộng sản Việt Nam, nên cuộc đấu tranh của nhân dân Việt Nam còn nhiều cam go. Sự đoàn kết thống nhất , kiên trì và dũng cảm đấu tranh của đồng bào trong nước và hải ngoại và sự hỗ trợ nhiệt tình và khẳng khái của Quốc tế, là đảm bảo vững chắc tuyệt đối cho thắng lợi vẻ vang của nhân dân Việt Nam

Kính thưa Ông Giám Đốc Đại Học Harvard

Ông Lawrence H. Summers rất tôn kính

Kính thưa các Vị Giáo sư tôn kính

Các Bạn Sinh viên nghiên cứu sinh quí mến

Tôi rất sung sướng và vô cùng cám ơn được quí vị lắng nghe và cho tôi được lĩnh hội những lời chỉ bảo quí báu.

Tôi xin phép được một lần nữa rất trân trọng cám ơn ông Giám Đốc, các quí vị giáo sư, các bạn sinh viên, nghiên cứu sinh yêu quí.

Xin kính chào

Hoàng Minh Chính

Đại Học Harward

Hoa kỳ, ngày 26 tháng 9 năm 2005